4qycht099c

.MẠT LỘ

 

 

Không thời nào mạt lộ bằng thời này

Thời của chiếc lá vàng sắp rụng

Thời của bầu trời thật xa mặt đất thật gần

Thời nghe được loài dế giun khóc.

 

Không buổi sáng nào cô độc bằng buổi sáng nay

Những thằng bạn tào lao đi mất

Những con bồ thuở thanh niên rậm rật

Một thoáng bay xa như nhạn bỏ bầy.

 

Không cốc cà phê nào nhạt nhẽo mùi đời

Bằng cốc cà phê trong hành lang bệnh viện

Hớp một ngụm mà thấy lòng đau điếng

Bằng hữu chi giao đếm chẳng đủ ngón tay.

 

Không bài thơ nào lắm đắng nhiều cay

Như bài thơ làm từ người thất chí

Chữ ép nghĩa chảy thành câu loạn ý

Chưa kháp vần đã ngọng nghịu từ chương.

 

Không nước mắt nào em chia sớt cùng ta

Như nước mắt em quấn quanh vòng đất nước

Kẻ yếm thế giống ta gục đầu thua cuộc

Thua ánh mắt em nhìn bầy tặc tử phải run.

 

                        *Phạm Hồng Ân

                   (Escondido, 20/05/2013)  

 

Advertisements

.LỤC BÁT TÌNH

LỤC BÁT TÌNH MỘT

I. Em từ tiền kiếp về đây

Bắn ta một mũi tên ngay huyệt tình

Dù ôm thương tích vô hình

Ngẩn ngơ suốt cuộc hành trình trăm năm.

II.Phải chăng, em, ngọn dao gâm ?

Ðâm ta những nhát vô tâm trong đời

Phải chăng, em, độc-dược–người ?

Lặng câm giết chết một thời hoa niên

Phải chăng, sóng bủa quanh thuyền ?

Bâng khuâng con nước bến riêng em về.

III.Từ ta sông hẹn núi thề

Súng gươm vứt bỏ bên lề thế nhân

Còn đây nguyên trái tim tàng

Theo em sưởi chút tro tàn quê hương

Mười phương chợt nhớ một phương

Cám ơn em vẫn chung đường với ta.

LỤC BÁT TÌNH HAI

Ví dầu ván đóng thuyền thô

Ðưa em lắt lẻo hư vô mấy bờ ?

Anh, tên chèo lái khù khờ

Sang sông với nỗi ngu ngơ đầu đời

Thì thôi sóng bạt, thuyền trôi…

Trái tim đã nặng một trời bão giông

Ðôi ta thảo muội bềnh bồng

Thiên thu sóng cuộn trên dòng sông thơ.

LỤC BÁT TÌNH BA

I. Ðêm ta ngậm bóng trăng người

Buồn le lói cháy một đời hư hao

Bây giờ một nửa trăng đau

Bên kia một nửa chia sầu tối tăm

Ðêm hun hút chỗ ta nằm

Người đi vỡ nát cõi rằm, trăng xưa.

II.Ta trôi trên ngọn sóng thưa

Hào quang là giọt trăng vừa rơi quanh

Ðêm Cali nhớ Sài Thành

Rượu Sài Thành nhớ bài hành phương xa

Hành phương xa nhớ trăng tà

Ơi, thân viễn xứ còn ta nhớ người

Xin nhau một chút môi cười

Ðể đưa vui giữa cuộc đời lao đao.

LỤC BÁT TÌNH BỐN

Sáng nay em mặc áo dài

Bên kia màu pháo, bên này màu hoa

Màu trời lẫn với màu da

Chia nhau một chút kiêu sa đầu ngày.

Sáng nay anh bỗng say say

Thì ra… Xuân đã về ngay tim mình.

LỤC BÁT TÌNH NĂM

Hạ

Em,

Nắng cháy lưng đèo.

Thu

Ta,

Gió lũ

Mưa reo phương người.

Ðông

Như những hạt tuyết trơi.

Sầu

Muơn năm vẫn rụng rơi bên này.

LỤC BÁT TÌNH SÁU

1. Sông. Ðêm. Xuồng. Nước khua dầm.

Trăng lên. Bãi cạn. Rượu cầm bạn xa.

Tiếng đàn kìm. Buốt tim ta.

Sáu câu vọng cổ la đà. Phù hư.

Em. Trong chén rượu. Ngục tù.

Ðáy kim cổ vẫn mịt mù sắc, không.

2. Trăng. Sông. Rượu. Nước phiêu bồng.

Hồn thơ Lý Bạch ngược dòng ra khơi.

Văn chương. Thế sự. Rối bời.

Cạn ly tuế nguyệt. Giận thời phù sinh.

Bạn. Ta. Lãng Ðãng. Khối tình.

Vuốt râu. Hào sảng. Cười khinh bạc đời.

LỤC BÁT TÌNH BẢY

Một dòng thơ

Nhớ

Dòng thơ.

Một bờ này

Nhớ

Một bờ kia sông.

Một phương chờ

Nhớ

Phương mong.

Một con bướm

Nhớ

Ðóa bông vô thường.

Một tù binh

Nhớ

Chiến trường.

Một chương lục bát

Nhớ

tường vi, xưa.

LỤC BÁT TÌNH TÁM

I. Bên này

Ngày

Rớt

Xuống ta.

Bạc

Như sợi tóc

Hơm qua

Ngỡ ngàng.

Ngày ơi,

Cứ rớt nhẹ nhàng.

Trên vai ta

Sẳn số phần

Riêng tư.

II.Trái tim

đầy ắp ngôn từ

Còn nguyên ẩn dụ kinh thư ban đầu.

Cắn vành môi

Bật thơ trào

Muốn nghe từng giọt ly tao

Tỏ tình.

Thì thôi…

Ðây bóng!

Ðó hình!

Dẫn nhau

Ði suốt phù sinh,

Hồng trần.

LỤC BÁT TÌNH CHÍN

Em vềkhua tiếng guốc đêm. Dẫm trong ta triệu dấu êm tình đầu. Chao ơi, đôi gót hồngđào. Nghiêng nghiêng năm ngón đi vào tim ta.

Ðất nằm nhớ bước chân qua. Nhớ con bướm lượn mù lòa đường bay. Nhớ sao, áo lụa trang đài. Thơm hương mật cúc, vườn ai, đầu mùa.

Buồn ta thành hạt mưa trưa. Rơi trên phố cóem vừa đi qua. Hạt nào thay nỗi lòng ta. Long lanh từng trận mưa già tương tư.

Ðưa nhau đi giữa sương mù. Bờ hư vô vẫn mịt mù dưới kia. Ðưa nhau đi giữa đêm khuya. Vòng quay nguyệt đạo chưa lìa cổ kim. Cám ơn em, cũng trái tim. Trăm năm hai đứa đã tìm kiếm nhau.

LỤC BÁT TÌNH MƯỜI

1.Chiếu hoa trải giữa vườn cây

Mời em cốc rượu tràn đầy lòng ta

Ba mươi năm mảnh trăng già

Rớt trong đáy cốc sáng lòa thinh không

Ngồi đây cỏ nội hương đồng

Lêu bêu ta uống một dòng cổ kim

Ừ em, bảy nổi ba chìm

Cám ơn khí phách con tim ban đầu.

2.Ngồi đây vốc cạn dăm bầu

Giọt mưa rơi nhớ đêm thâu trở mình

Dấu giày nhớ bãi cát in

Biển mênh mơng nhớ dáng hình tàu xưa

Trăm năm nhớ phút tiễn đưa

Nhớ em về dưới cơn mưa rã rời

Mới đây, mấy chục năm rồi…

Cám ơn em vẫn một đời yêu ta.

LỤC BÁT TÌNH MƯỜI MỘT

Mừng con – hôn lễ – kiêu sang

Sơn hào, hải vị – đèn vàng,đỏ, xanh…

Hoa đua nhau nở khoe cành

Rượu trào bên phím âm thanh gọi mời

Cô dâu chú rể trọn đời

Bước trên đất Mỹ tuyệt vời văn minh

Mừng con – chợt nghĩ đến mình

Ba mươi năm trước chiến chinh liên hồi

Ba, tên lính trận rách tơi

Mẹ con, thiếu nữ mồ côi cơhàn

Cưới nhau trong tiếng súng vang

Rước dâu đi giữa hai hàng lính reo

Dăm chai rượu đế…lèo tèo

Bày ra một bữa tiệc nghèo trên sông

Ba mươi năm trĩu trong lòng

Vui sao, nước mắt rơi vòng quanh tim?

*PHẠM HỒNG ÂN

 

 

Mặt nạ

 

Mặt nạ
Xa lạ
Chụp vào bóng hồng nhan
Giấu dòng lệ sát thủ.

Mặt nạ
Sáu mươi năm hù dọa
Quằn quện như  khối nước đen
Ðổ ầm ầm trái tim trắng bệch.

Mặt nạ
Che kín dòng lệ gươm đao
Nức nở cứa vào thời gian
Những vết cắt lịch sử.

Mặt nạ
Nhăn nhúm như bộ vú người đàn bà tắt kinh
Nằm phơi thân chờ gã đàn ông hành lạc.

Mặt nạ
Kè kè bên em và anh
Trong nỗi sống gần như nỗi chết . . .  

 (Escondido, 07/08/2011)

PHẠM HỒNG ÂN

 

 

.NẾU ĐIỀU ĐÓ CÓ THỂ XẢY RA

Nếu điều đó có thể xảy ra
Hàng trăm bài thơ của anh sẽ vứt vào sọt rác
Những ngôn từ điên loạn
Những ý tưởng ngông cuồng
Chấp nối vẽ vời cho một ảo tưởng âm bản ……..
Và cả thế hệ của anh
Gần sáu mươi năm tật nguyền hành khất
Đào huyệt chôn vùi chính tuổi tên mình.

Nếu điều đó có thể xảy ra
Vĩnh viễn quê hương chỉ là mảnh vụn thoi thóp
Tấc đất sẽ ọc máu tươi
Ngọn rau sẽ trào nước mắt
Vương quốc của em sẽ đi vào cổ tích
Ơi! Ơi em!
Cổ tích chẳng khác nào trò ảo thuật
Lừa bịp đám hậu sinh.

Nếu điều đó có thể xảy ra
Anh giống như lão già liệt dương bất lực
Ấm ức nhìn lũ gái tơ nhởn nhơ khêu gợi trước mắt mình
Như ấm ức những năm lính ngày xưa đã trở thành vô dụng
Như ấm ức những năm tù vừa qua đã trở thành vô nghĩa
Ôi vô dụng và vô nghĩa…
Nếu điều đó có thể xảy ra…

       .PHẠM HỒNG ÂN

     *San Diego, 09/10/2009

 

Ngưỡng cửa xuân sáu mươi

                (đến Mây)

Xuân như mụ phù thủy hung hăng gõ cửa đầu năm
Trao chiếc bùa niên kỷ quái dị ……
Báo hiệu tình yêu chất phác của chúng ta
Tăng thêm một tuổi già
Rút ngắn thời gian đi vào kiệt đạo.

Xuân vội vàng gỡ đi tờ lịch năm cũ
Xóa bỏ mỹ miều duyên dáng ngày xưa
Trác phấn bôi son trên khuôn mặt nhăn nheo bạc nhược
Và chất gánh nặng lên vai anh
Bắt lê la khắp hang cùng ngõ cụt.

Xuân tạt vào mặt anh những vinh quang ô nhục
Xé toạc đi hạnh phúc nồng nàn vốn dĩ hiền lương.

Xuân bản nháp mùa đông
Rưới băng tuyết lạnh lùng lên mái tóc trăm năm óng ả
Lùa bầy quạ bạo tàn dẫm nát làn da mềm mại ngọc ngà.

Xuân vắt kiệt mật ngọt
Từ tuổi thanh xuân cường tráng
Cho bờ môi tuế nguyệt tiêu điều
Và đôi mắt ngập ngụa thước sông
Thời thủy lưu thịnh vượng
Giờ nằm phơi bùn hiu hắt phù sa.

Trước ngưỡng cửa sáu mươi
Xuân như ngòi nổ chiến tranh sắp bùng lên lở đất long trời
Chỉ tiếc anh là tên lính nhát gan
Đầu hàng số phận
Lơ láo nhìn tình yêu mình…
Dần dần trở thành âm bản…

.PHẠM HỒNG ÂN
(San Diego, 01/02/2010)

                                    

                   .RA BIỂN NGÓ XUÂN

                  ( Tặng Mây và Núi)

                  Sáng nay bỏ núi về thăm biển

                  Núi bỗng vươn sầu đụng trắng mây

                  Suối hóa tiếng chim kêu khóc bạn

                  Chạnh lòng vàng rụng lá trơ cây.

                   Sáng mai bỏ biển về thăm núi

                   Biển thức tương tư tới bạc đầu

                   Nước vỗ vô tâm mòn phận đá

                   Sóng gào thống thiết đến ngàn sau.

                    Hãy tựa vai anh nhìn biển biếc

                    Ðể thấy mùa xuân quấn đất trời

                    Như hai ta quấn trong chăn ấm

                    Như mây theo sóng bập bềnh trôi.

                     Hãy tựa vào nhau nhìn núi thẳm

                     Rừng chợt bừng lên vạn tiếng chim

                     Em như ly sữa tươi nguyên chất

                     Chờ lửa lòng anh đun nóng lên.

                     Ðốt tờ lịch cũ, mừng năm mới

                     Như đốt tàn dư quá khứ xưa

                     Hãy tựa vào nhau nghe đất thở

                     Bập bềnh trăm cõi mộng đu đưa.

                                        PHẠM HỒNG ÂN

                                            (28/11/2006)

Rêu

             (bài cuối cho rêu)

Thử phác họa một chân dung
Rêu
Mái ngói, thềm hoang, vách đá, trái tim
Rêu
Cắt chân trời phết màu
Rêu
Nặn vạt mây tô sắc
Rêu
Khung vẽ là tiền sử quá khứ
Rêu
Hun hút như những hang động đau thương
Rêu
Lót ổ cho tình yêu chết đuối
Rêu
Dưới đáy hồ thăm thẳm thời gian
Rêu
Nơi không gian dường vô cùng
Rêu
Nơi huyễn hoặc hư ảo bóng tối
Rêu
Và chân dung chỉ là một thứ phác họa lập dị
Rêu. 
 

 (Escondido, 01/07/2010)

PHẠM HỒNG ÂN